Trần Phỉ chỉ cảm thấy “ông” một tiếng, tư duy trì trệ chợt khôi phục lại tốc độ vận chuyển bình thường, như thể vừa bừng tỉnh sau một giấc mộng dài.
Cơ thể hắn lại cảm nhận được lực lượng cuồn cuộn lưu chuyển, bên tai lại nghe thấy tiếng gió gào, mọi cảnh tượng bị làm chậm trước mắt cũng trong nháy mắt trở về bình thường.
Tất cả dường như chỉ là một ảo giác thoáng qua.
Nhưng cảm giác mệt mỏi và tim đập thình thịch khó mà diễn tả nơi sâu trong thần hồn lại nói với Trần Phỉ vô cùng rõ ràng rằng, tất cả những gì vừa rồi tuyệt đối không phải ảo giác.




